Trà… và một chút “hòa”

Đêm rằm Vu Lan, bỗng mưa rơi trên một chiếc lá…
Tự hỏi tại sao ta lại muốn kết bạn với trà… vì với trà ta thấy được chữ “Hòa” trong nó.
Bên ly trà, giữa một trà thất thanh tịnh, ta nhẹ nhàng “hòa” vào thiên nhiên, “hòa” vào chính mình và “hòa” vào đồng loại… không ngôi thứ, không địa vị, không sang giàu, không thù hằn, không đố kị, không mưu toan, không lộc lừa, không gian dối… tất cả là bạn, tất cả đều được bày tỏ nổi niềm, tất cả đều được lắng nghe… có thể chỉ là im lặng… nhưng đó là sự đồng cảm ở mức cao nhất mà không cần dùng đến ngôn từ, có thể chỉ một mình ta… nhưng ta suy tư và ta tồn tại.
“hòa” trong sự hòa hợp. Sống phải là sự lắng nghe, thấu hiểu và cảm thông. Hiểu mình để hiểu cho người, hiểu người để hiểu lại cho mình. Tất cả sự sống đều có giá trị, đáng trân trọng. Tất cả hành động đều có căn nguyên giá trị trong hệ quy chiếu của nó…
“hòa” trong sự bình đẳng, không kém, không hơn, hòa nhập nhưng không hòa tan, ta vẫn là ta… là một, là riêng, là quý, là hòa… trong thế giới.
Một thế giới hòa đồng! Một thế giới không còn những nổi đau… tất cả đều “hòa” vào nhau…
Nâng chén trà…
nhấp từng nhấp…
suy tư…
và mưa vẫn cứ rơi…
Và ta lại tiếp tục hành trình về với bản ngã: “vượt qua những tính xấu, đi xuyên qua những cám dỗ… những điều khiến ta không còn là chính ta… để hiểu, khẳng định và thực hành được rằng… ta là riêng, là quý, là hòa … trong thế giới…” ( Nguyễn Tất Thịnh)
Bạn trà ta ơi!







Nhận tin qua Email
HỌC PHA TRÀ
TRÀ QUÁN
MUA TRÀ

Trần Như
August 26th, 2010 at 11:37 PM
chữ HÒA bạn viết khá hay. cuộc sống trong xã hội này chúng ta chỉ cần một chữ ” HÒA ” là cũng khá đủ rồi.
Lê Xuân Hà
August 27th, 2010 at 8:30 AM
“Hòa hợp” và “Một thế giới hòa đồng”, còn một cái hòa lớn hơn đó là “Hòa bình” – không có chiến tranh. Người ta hay lấy biểu tượng chim bồ câu tượng trưng cho hòa bình, nhưng thiết nghĩ “chim xa cá nhảy” hòa bình chắc cũng xa vời vợi vậy!
jerrylove
August 28th, 2010 at 9:38 AM
Vui quá. Lâu lâu đọc được những suy nghĩ rất thú vị :)